Sweet home Alabama
Về nhà vừa xem được đoạn cuối của Sweet Home Alabama. Đã xem nhiều lần, lần nào cũng cảm thấy may cho Jake for the happy ending. Hôm nay, trong một buổi tối oi nồng, tự nhiên lại suy nghĩ khác. Tự hỏi mọi chuyện có khác đi không nếu:
1. Jake kô lên New York để biết thế giới của mình không (còn) đủ bao trọn Melanie
2. Melanie không tình cờ khám phá ra xưởng sản xuất đồ thủy tinh hoành tá tràng của Jake
Dĩ nhiên không có 01 thì đã chẳng có 02, và chẳng có 02 thì cũng không có cái happy ending đó.
Ở cái vùng hẻo lánh đó, mọi người quả thật đã cố gắng rất nhiều. Và chẳng ai cam tâm back down.
Và mặc dù các cô gái đổ biết bao nhiêu nước mắt cho một Melanie sống bản năng và hết mình cho tình yêu thì thật ra, Melanie thực tế bỏ cha! Ông đạo diễn thâm thật!
Và thực tế là một điều cần thiết, nên mọi người quả thật, phải cố gắng rất nhiều!
Mình giống Jake ở cái bản chất của một người thích laid back, sống nhàn tản. Và cuộc đời chỉ complete change khi gặp những cú hích bất ngờ.
Mình giống Jake ở chỗ cái hích bất ngờ nào cũng end up by a happier page
Thay đổi không phải lúc nào cũng tệ.
Mình là người nhàn hạ về bản chất, và bận rộn vì hoàn cảnh.
Và mình đang sắp hích chính mình đây
Traction and friction
Got this from Seth's blog and completely bought in. It'd be even more helpful as its applicable for everything, as long as something gets stuck.
-------------------
A big car on a wet frozen lake goes nowhere. No traction, no motion.
A small bug working its way across a gravel driveway takes forever. Too much friction, too little motion.
If you're stuck, it's probably because one of these two challenges.
There's not enough traction online. Too many choices, too few boundaries. It's easy to get stuck because there's nothing to push off of, no box to think outside of.
There's too much friction in stuck industries. The walls have been expanded for so long, you just can't get over them.
The power of online platforms is that they create traction. No, you can't write more than 140 characters, no you can't design any layout you want, no you can't spam everyone with your inane sales pitch. You have something to leverage against, but it's that thing, the friction, that makes it work.
The best marketers I know make up rules for themselves and they don't break them. It's very easy to surrender to the moment and walk over to the next hill. It's more productive to climb this hill instead
KFC ghét trẻ
Mình nghiện KFC! Mình nghiện Pizza! Mình nghiện MacDonald!... Nói chung là mình nghiện junk food! Nói chung là mình nghiện fast food! Nói chung là mình nghiện fast - junk food! Vì nó fast (để được măm măm) và vì nó junk (như trong câu này: i believe that junk food tastes so good because it's bad for you (Savage Garden) )
Nhưng mặc dù chết mê chết mệt KFC, nhiều lúc mình vẫn thắc mắc tợn về cái cách KFC đang làm marketing. Từ trò chơi nguy hiểm Line extension (cụ thể là cái menu ngày càng phình to từ gà rán nhảy sang cá rán nhảy sang bánh kẹp gogo nhảy sang kem tươi và gần đây nhất là ... nước chanh đá. wtf??? và cafe đá buổi sáng ) cho đến việc định vị dịch vụ bất kể ... định vị: fast food chuyên nghiệp --> fast food with WIFI (???) --> good place for breakfast --> value for money frequent dining.
Nhưng mới đây nhất là cái dịch vụ sau đây làm mình giãy đành đạch

Nếu đem cái hình trên đây lên chơi Chung sức của HTV để khảo sát 100 người với câu hỏi: "trong 2 giây (thời gian xa xỉ để nhìn một vật phẩm quảng cáo), cho biết thông điệp được truyền tải" chắc sẽ ra nhiều câu trả lời thú vị.
Các bạn đầu to mắt cận của mình trả lời là: Ghét trẻ? Chết trẻ? Giết trẻ?
Thế KFC đang làm cái quái gì với trẻ con thế này?
Ghét trẻ (con) hãy đến KFC? (Những người) Chết trẻ vì đua mô tô (to đùng trong hình), hãy đến KFC? Ôi, còn không dám tưởng tượng đến Giết trẻ nó có liên quan gì đến KFC
Bạn có thế nói đấy là lỗi font face gây hiểu nhầm thôi! Ừ, dù sao nó vẫn là lỗi, và tệ hơn thế là nó gây ra hiểu nhầm. Nhưng cứ cho là KFC sẽ khắc phục cái lỗi font face (để học hỏi thêm về font face, bạn có thể tham khảo thêm blog bạn Đức Ban www.ducban.com) thì cái cách mà KFC truyền đạt về dịch vụ Ghét trễ này, theo mình, vẫn có vấn đề to.
Trước hết, hãy thử cố (một cách khập khiễng) phiên dịch cái định vị mà KFC dành cho Ghét trễ thông qua cái hình trên:
Cho những người trẻ, hiện đại với quỹ thời gian hạn hẹp (target consumers), "Ghét trễ" là dịch vụ phục vụ thức ăn nhanh (competitive frame work) mà ở đó khách hàng không phải tốn thời gian chờ đợi (benefit). Lý do là lực lượng chuyển hàng chuyên nghiệp sử dụng moto bay sẽ đưa thức ăn đến tận nơi chỉ sau một cú điện thoại.
Pretty promising, isn't it?
(Híc, hết giờ rùi, phải đi ngủ thui, mai viết tiếp...). Các bạn có ý kiến gì về vụ này không, có những điểm gì chưa được và nên khắc phục như thế nào cho Ghét trễ? Mại dzo?
mong manh của người…
Bài này hay nè. Copy từ blog Nguyễn Ngọc Tư.
Nhân tiện có nhắc chuyện camera trong bài, tự thấy mình phải đi nhiều hơn, cứ chụp những cảnh dựng sẵn thiệt là tụi thân cho em Camera ở nhà quá
------
Chị D ở Đài phát thanh kể, có lần hỏi phỏng vấn một giám đốc lâm trường. Ông nhiệt tình cho chị cuộc hẹn. Chị khăn gói tới, ông ngơ ngác nhìn quanh hỏi ủa không có máy quay phim hả, tưởng thu hình chớ, vậy phỏng vấn chi mất công. Ông giám đốc phủi phủi không khí rồi bứt cái cravat trên cổ ra. Khi đó khu vực rừng của ông đang đứng trước nguy cơ cháy rất cao, chị định hỏi lâm trường đối phó ra sao. Nhưng có vẻ mấy bữa nay ông quên canh chừng lửa mà chuẩn bị bộ vó để lên ti vi. Chị D nhớ lại cảm giác bữa đó, “Chị hận máy quay phim ghê gớm, nó chỉ là máy móc thôi mà hạ gục nhân cách một con người…”.
Mình vừa buồn vừa cười, sực nhớ coi chương trình thời sự trên ti vi, thường gặp vài anh đang ngáp bời bời, nhác thấy máy quay của phóng viên lia tới ngay lập tức sửa lại tư thế ngồi, lúi húi ghi ghi chép chép, mặt mũi đăm đắm suy tư. Mình cũng có ý nghĩ gần giống chị D, sao mà người ta dễ bị sai khiến vậy ? Sẵn sàng biến thành một người khác chỉ vì lý do không đâu.
Đi đám cưới, mình tức cười nhất là lúc cô dâu chú rễ đến chào, lôi máy quay theo. Cả bàn chục người ngồi đơ ra, đũa nằm ngơ ngác trên miệng chén, máy quay lướt qua những đôi môi còn rưng rưng mỡ mà mặt mũi nghiêm trang như đang dự cuộc họp phòng chống bão gần bờ. Có lúc mình lọt tuốt vô cảnh đó, dưới ánh đèn chói lóa, trong lúc đôi đũa mình phân vân không biết tiến hay lùi, mình nhớ tới tụi con nít trong những xóm nghèo bên sông Ông Đốc, hôm mình quay phim tụi nó bằng cái máy ảnh cùi bắp, có đứa ở truồng tay mằn chim, có đứa liếm láp nước từ que kem chảy xuống cùi tay, có đứa cố chen đưa cái mặt già khằng, nước mũi xanh đặc quánh cứ thập thò dưới mũi. Tất cả tụi nó đều thản nhiên cười toe toét, chuyện người khác nhìn mình ra sao, nhìn mình bằng gì chẳng quan trọng cóc khô…
Mình cũng vài lần ghé qua chương trình truyền hình chuyến xe tình yêu đang được giới trẻ yêu thích. Thấy tươi tắn, vui vui, thú vị, nhưng vẫn là cảm giác đang xem phim truyện. Dù nhà sản xuất khẳng định rằng đây là truyền hình thực tế, mấy bạn thanh niên trên chuyến xe đó hoàn toàn sống như họ có, những hình ảnh mang tính chất ngẫu nhiên tình cờ, máy quay luôn được giấu kỹ… Ừa, tin vậy. Nhưng cảm giác phim truyện không phải ở chỗ nhà quay phim nằm núp lùm bụi nào mà ở chỗ chàng và nàng - những thành viên tham gia chương trình - ngay khi đăng ký lên chuyến xe này ai cũng biết mình có thể bị (hay được) ghi hình bất cứ lúc nào, ở đâu. Ý thức đó không bao giờ buông bỏ chàng khi ngồi trên ngọn đồi để chờ tỏ tình với người yêu, khi nàng nấu món canh ngót vẫn thường nấu ở nhà, khi hai người hứ nguýt, giận hờn nhau hay điên lên vì ghen tuông.
Xem, và thấy tình yêu sao mong manh ghê gớm. Mong manh vì người ta chạm vào nhau, tìm kiếm một tình yêu bằng lớp áo bên ngoài. Ai đó giống chị ấy cảm thấy yêu ai đó giống anh ấy. Mỗi khi có đôi nào nắm tay nhau rời khỏi chuyến xe, mình thấy bất an sao đó. Phần diễn đã xong, không còn ám ảnh cái máy quay phim, trở về với con người thật của mình, thể nào cũng xảy ra những hớ hênh, những vụng về, bối rối… Và một trong hai người hoặc cả hai nhận ra người kia không phải kẻ mình đã yêu trên chuyến xe tình.
Mình thấy hơi giận cái máy quay phim, biến đổi tình yêu thành ra một thứ gần giống tình yêu, làm bao nhiêu người cả tin thổn thức. Nhưng đâu chỉ mình cái máy đó, nhiều thứ thậm chí mình không rờ rẫm được, không thể bấm nút “rec” mà vẫn xoay người ta đổi thay ngoay ngoắt. Cái hôm chồng nghe tin tổ chức cơ cấu anh làm phó giám đốc sở, chị vợ đã thôi không còn tới nhà mình xách cặn heo. Mình có chị bạn vui vẻ hồn nhiên biết bao nhiêu, năm kia chị làm được bài thơ, mọi người gọi đùa nhà thơ, giờ chị ngồi với mình mà tâm miên man bên những vần điệu, nói chuyện với mình mà mắt mơ màng ngó lá rơi, bướm lượn, hồi lâu thảng thốt, trời, con chim sâu đó hót nghe cô đơn quá.
Trời, con chim đó có đứng một mình đâu, nó đang cãi vã vang với bầy đàn trên nóc nhà, mình không thấy nó cô độc chút xíu nào. Nhưng, ờ, thật tình, có tiếng gì đó buồn quá…