Eternal sunshine of the spotless mind – Entry for January 30, 2008

Must seen
Watched it again one more time last night and completely set aside the integrated presentation. It's all ur fault, N. It's all ur fault ![]()
Ah quên, thấy bạn N. quoted cái câu này:
Clementine: This is it, Joel. It's going to be gone soon.
Joel: I know.
Clementine: What do we do?
Joel: Enjoy it.
Và câu này:
You can erase someone from you mind. Getting them out of your heart is another story.
Mình thích câu này hơn:
Joel: I can't see anything that I don't like about you.
Clementine: But you will! But you will. You know, you will think of things. And I'll get bored with you and feel trapped because that's what happens with me.
Joel: Okay.
Clementine: [pauses] Okay.
Uhm, it's OKAY
Sweet child of mine – Entry for January 30, 2008
Guns N' Roses - Sweet Child O' Mine lyrics
u0110ang muu1ed1n nghe bu00e0i nu00e0y nu00e8
Grow up and destroy those boys, sweet child of mine!
Artist: Guns N' Roses
She's got a smile that it seems to me
Reminds me of childhood memories
Where everything
Was as fresh as the bright blue sky
Now and then when I see her face
She takes me away to that special place
And if I'd stare too long
I'd probably break down and cry
Sweet child o' mine
Sweet love of mine
She's got eyes of the bluest skies
As if they thought of rain
I hate to look into those eyes
And see an ounce of pain
Her hair reminds me of a warm safe place
Where as a child I'd hide
And pray for the thunder
And the rain
To quietly pass me by
Sweet child o' mine
Sweet love of mine
Where do we go
Where do we go now
Where do we go
Sweet child o' mine
Tự sự một ngôi nhà – Entry for January 26, 2008
Lại copy từ blog cô Lý Lan: http://lylan.info/2008/01/t-s-mt-ngi-nh.html vì sao giống nhà mình quá
Giống đoạn đầu :"> Đoạn sau để còn coi đã
----------------------------------------------------------------------
Cách đây khoảng mười năm tôi có miêu tả trong một truyện ngắn hình ảnh người đàn ông trung niên mỗi ngày đi ra đi vào ngôi nhà của mình tám lần, mỗi lần đứng lại ngoài đường năm phút để ngắm mặt tiền của ngôi nhà bốn tầng mới cất xong. Chi tiết tưởng tượng này súyt làm tôi mất hai người bạn thân. Hai vợ chồng anh T. cho là tôi châm biếm ảnh, giận đến nỗi không thèm mời tôi ăn tân gia, cho đến khi phát hiện là tôi không hề biết gì chuyện họ xây nhà mới. Anh chị T. sau đó bèn mời tôi đến thăm nhà để xí xoá ngộ nhận. Nhà được xây lại từ nền nhà cũ của ba má anh T., loại nhà phố ngày xưa, ngang bốn mét dài mười hai mét. Cầu thang được thiết kế ở giữa, chia tất cả bốn tầng thành hai phần: gian trước sáu mét, gian sau bốn mét. Gian trước tầng trệt được dùng làm phòng học vì cả hai vợ chồng anh T. đều là giáo viên cấp ba, và suốt hai chục năm qua anh chị đã chắt mót từ chính tiền dạy kèm dạy nhóm mà xây sửa nhà.
Tầng hai mới bắt đầu là không gian để ở với nhà bếp ở gian sau và phòng ăn kiêm phòng khách ở gian trứơc. Tầng ba có hai phòng ngủ của vợ chồng anh T. và đứa con trai đang học cấp hai. Ông bà nội được dành cho trọn tầng bốn, yên tĩnh. Sự xếp đặt có vẻ hoàn hảo, mọi người trong nhà đều hài lòng, gia đình rõ ràng đang hạnh phúc. Anh chị cũng tự hào: ngôi nhà thực sự được xây bằng mồ hôi của họ, trên cái nền nhà ông bà để lại, và tính toán của họ hiển nhiên là sẽ để lại cho con cháu sau này. Thiết kế ngôi nhà thực tế, vững chắc, tận dụng không gian, vật liệu được lựa chọn kỹ càng sao cho vừa tốt vừa hợp túi tiền. Ưu tiên hàng đầu là có đủ không gian để mọi người trong gia đình cùng chung sống thoải mái. Ngôi nhà đã là giấc mơ mà mọi người trong nhà ấp ủ suốt mười mấy năm trời.
Cái nhà cũ không có lầu, khi anh T. cưới vợ, phải cơi một cái gác lửng bằng ván làm không gian riêng cho hai vợ chồng, và đứa con trai ra đời một năm sau đó. Dưới nhà, giừơng của ông bà nội được quây lại, sát bếp, để có được một khoảng rộng vừa đủ kê tấm bảng và bàn ghế cho mươi đứa học trò. Anh chị T. sắp xếp để khi anh dạy ở trường buổi sáng thì chị T. dạy nhóm ở nhà, và ngược lại. Nên ban ngày ông bà nội thường ở trong cái bếp chật nứt, hoặc nghỉ nhờ trên gác. Nhờ nếp nhà giáo nên sự chung đụng không đến nỗi phức tạp lắm. Nhưng mọi người, nhứt là chị T., vẫn khao khát một không gian sống thoáng hơn. Và chính nỗi khao khát ngôi nhà mơ ước ấy đã khiến vợ chồng miệt mài kiếm tiền, ông bà nội chắt mót tiện tặn. Trong suốt mười mấy năm trời, ngôi nhà mơ ước hiện hữu trong đời sống gia đình anh T. như một thành viên thực thụ, một thành viên hoà giải, kết nối, cỗ vũ và dẫn dắt mọi thành viên khác trong gia đình vượt qua những lúc mệt mỏi, xung đột, chán nản, hay hoang mang. Khi ngôi nhà ước mơ càng ngày càng hội đủ tính hiện thực thì nó khiến cho không khí gia đình lên men, vừa trùm lên cả nhà vừa ngấm vào tim từng người với những tưởng tượng về không gian riêng của mình trong ngôi nhà chung mơ ước đó.
Khoảng baỷ năm sau ngày mừng tân gia, bà nội mất, và một năm sau đó, ông nội cũng ra đi. Đứa con thì rời nhà từ năm năm trước, nay đã tốt nghiệp đại học ở nước ngoài và xin được một chân tập sự trong một công ty đa quốc gia. Nếu may, hoặc rủi, nó được chính thức nhận vào công ty thì ngôi nhà này sẽ là nơi nó chỉ thỉnh thoảng về thăm. Anh T. tuy còn mấy năm nữa mới tới tuổi hưu, nhưng sau một trận đau khá nặng, anh thôi dạy thêm. Chị T. thì đã nghỉ hẳn từ niên học này. Hai vợ chồng bắt đầu rà lại ngôi nhà từ tầng trệt tới sân thượng để sắp xếp lại không gian sống, hình dung ngôi nhà như một chỗ “dưỡng già”.
Sẽ có mấy thay đổi cơ bản mà cả hai vợ chồng đều đồng ý: dẹp lớp dạy thêm để dọn phòng khách xuống tầng trệt, dọn phòng ngủ hai vợ chồng lên tầng bốn để khi con trai về nhà nó có nguyên tầng ba, thoải mái thù tiếp bạn bè. Suốt năm năm qua chị T. vẫn giữ nguyên trạng phòng ngủ con trai đối diện phòng mình bên kia cầu thang. Chị chỉ vào lau bụi và ngồi trên giường con một lát khi nhớ nó quá. Bây giờ nó đã là một thanh niên lịch lãm, đôi lần để lộ ý kiến riêng, như nhà mình giống cái hộp bê tông phản thẫm mỹ, nội thất tầm thường không cá tính, không có “tương tác văn hoá giữa người và không gian sống”. Chị là giáo viên văn cấp ba nhưng nghe câu đó chị không chắc mình hiểu con trai muốn nói gì. Dù vậy chị vẫn ngẫm nghĩ khi đi loanh quanh trong nhà một mình. Chị viết thư cho con trai về việc dành nguyên tầng ba cho nó, hỏi ý nó về những đồ đạc và trang trí nội thất nó thích, hy vọng tạo được cho nó một không gian nghệ thuật, cá tính, hay văn hoá tương tác gì đó. Nó email lại, bảo má đừng bận tâm, con vẫn yêu mến ngôi nhà cha mẹ xây bằng công sức cả đời, mặc dù thâm tâm con vẫn yêu ngôi nhà cũ của ông bà nội hơn. Và nó viết thêm: con cứ ân hận là từ khi đi xa nhà, con không thể thỉnh thoảng cõng ông nội xuống đất chơi. Ba má ngày càng lớn tuổi, nên hãy tính lại việc dời phòng ngủ lên lầu bốn.
Hai vợ chồng đọc đi đọc lại mẫu thư ngắn của con trai. Rồi anh T. chậm rãi leo cầu thang lên tầng bốn. Anh đứng trong gian phòng trống trơ còn nguyên đồ đạc đơn sơ thưở cha mẹ anh sống ở đây: cái giường cũ và cái tủ thờ là hai vật duy nhứt giữ lại từ căn nhà cũ, một cái bàn mica hai cái ghế nhựa kê sát tường, một cái giường sắt bệnh viện có nệm điều chỉnh được đặt cạnh giường cũ là nơi cha anh nằm suốt hai năm cuối đời. Sau khi ông qua đời, căn phòng được lau rửa dọn dẹp, anh vẫn ngửi thấy mùi khai thum thủm khiến tim anh nhói đau. Khi cha anh bắt đầu liệt giường, mẹ anh cũng thôi đi chợ, ít xuống đất, chỉ quanh quẩn chăm sóc chồng. Khi bà qua đời, anh T. mướn một người giúp việc chăm sóc cha anh chu đáo. Trước giờ anh không hề có mặc cảm tội lỗi gì với cha mẹ anh: ông bà nội trọn đời ở chung với con cháu, được phụng dưỡng tử tế, bệnh tật có thuốc men đầy đủ, còn sự sanh lão bệnh tử là kiếp người đâu có ai tránh được.
Nhưng có lẽ ông triết gia gì đó nói đúng: người đàn ông bạc đầu mới hiểu được cha mình
. Sau cả ngày chạy sô
và đứng lớp hết giờ này sang giờ khác, chân cẳng anh thường mỏi nhừ, anh thưa dần những buổi leo lên bốn tầng lầu để chuyện trò với mẹ cha, thay bằng những câu hỏi vợ hay chị giúp việc ông nội đã ăn chưa, uống thuốc chưa, y sĩ vật lý trị liệu tới chưa, và an lòng vì mọi việc đã được chăm lo chu đáo. Bây giờ anh chợt hoảng sợ khi nghĩ tới lúc mình loanh quanh trong cái hộp bê tông lơ lửng này suốt tám năm và nằm suốt hai năm trên cái giường sắt ngấm mùi cứt đái của chính mình. Anh gần như muốn chạy trốn ra khỏi căn phòng, ra khỏi căn nhà – căn nhà gần như toàn bộ cuộc đời anh, ý nghĩa và ước mơ mà anh đã sống.
Đứng trên đầu cầu thang anh bỗng thấy nó sâu thăm thẳm và chân anh run run, tưởng như đưa chân xúông là sẽ té chúi nhũi. Vợ anh cảm nhận được điều gì đó nên vội chạy lên cầu thang đỡ anh. Hai vợ chồng tỳ vào nhau ngồi xuống bậc thang, chợt hỏi nhau: ừ, sao hồi cất nhà mình không nghĩ tới cái lan can hay tay vịn gắn tường dọc cầu thang để ông bà vịn vào đi lên đi xuống cho đỡ sợ. Đâu có ước mơ nào hoàn hảo, nhứt là khi niềm khao khát toả sáng ngời mặt này tất khiến mặt kia khuất lấp. Nhưng mà ngôi nhà đã xây, ước mơ đã thực hiện, cuộc đời đã sống rồi. Ngôi nhà và anh, dẫu thế nào, đã có chung một tự sự
You mustn’t think you’ve failed me – Entry for January 24, 2008
Cho LS và cho bạn gái của Pam
và Pam ơi, let it go! Đôi khi có những chuyện mà có cố hết sức cũng không bù đắp được. Nên thôi đừng cố nữa, lets some one else does it! Yes, I'm serious!
Torn Between Two Lovers
-Artist: Mary MacGregor
-peak Billboard position # 1 in 1976-77
-Words and Music by Peter Yarrow (of Peter, Paul , and Mary) and Phil Jarrel
There are times when a woman has to say what's on her mind
Even though she knows how much it's gonna hurt
Before I say another word let me tell you I love you
Let me hold you close and say these words as gently as I can
There's been another man that I've needed and I've loved
But that doesn't mean I love you less
And he knows you can't possess me and he knows he never will
There's just this empty place inside of me that only he can fill
CHORUS
Torn between two lovers, feelin' like a fool
Lovin' both of you is breakin' all the rules
Torn between two lovers, feelin' like a fool
Lovin' you both is breakin' all the rules
You mustn't think you've failed me just because there's someone else
You were the first real love I ever had
And all the things I ever said, I swear they still are true
For no one else can have the part of me I gave to you
CHORUS
I couldn't really blame you if you turned and walked away
But with everything I feel inside, I'm asking you to stay
CHORUS
Torn between two lovers
FADE
Feelin' like a fool
Lovin' both of you is breakin' all the rules
Ngôi nhà trong hoài niệm – Entry for January 22, 2008
Tấm hình đen trắng chụp vào cuối thập niên bảy mươi, người đàn bà trẻ bồng đứa con nhỏ nhứt trên tay, ba đứa khác đứng chung quanh, đứa lớn nhứt khoảng sáu bảy tuổi. Phía sau họ là vách lá của một ngôi nhà, và qua kẻ lá thưa ánh nắng lấp loáng trên mặt nước đang trôi. Mặt sau tấm hình nét chữ gò gẫm ghi “đây là mẹ con em ở trước ngôi nhà của mình, em gởi anh làm kỷ niệm…”
Tôi hỏi “nhà bên bờ sông hả?” Ch. gật đầu, lấy lại tấm hình, cẩn thận cất vào bóp. Tấm hình nhỏ, vừa vặn cái ngăn lồng ảnh trong cái bóp của đàn ông. “Trưa nằm trên sàn, gió sông thổi mát, ngủ đã lắm. Tới chiều thức dậy, lăn qua nằm sấp, dòm qua kẻ sàn thấy cá cua còng ốc chạy lung tung.” Ch. nhìn ra sông Skagit loang loáng nắng. Bờ bên kia có cái bến của nhà nào đó đang neo một chiếc ca nô. Bờ bên này chỗ tụi tôi đang ngồi câu cá thuộc về công viên, nhiều người khác cũng đang kiên nhẫn ngồi trên mấy cái ghế xếp trên bãi cát sát mép nước, co ro trong cái lạnh chớm thu, kiên nhẫn chờ cá cắn câu. Mỗi năm, sau khi đếm đủ số cá hồi đã vượt thác đến nơi sinh đẻ an toàn, nhà nước bắt đầu bán giấy phép câu cá. Nhiều người câu được cá rồi thả ra, chứ không nở giết con cá đang bụng mang dạ chữa. Nhưng nếu con cá được phóng sinh đó không bị mắc câu lần nữa và còn đủ sức bơi ngược dòng nước đến thượng nguồn tìm về hang cũ, thì sau khi đẻ trứng , con cá cũng chết. Những năm gần đây, người đi câu cá để ăn nhiều hơn người đi câu để giải trí, nên cá có vẻ hiếm đi, khó bắt hơn. Thỉnh thoảng Ch. đứng dậy kiểm tra phao, mồi, quăng lưỡi câu ra dòng nước khác, rồi ngồi xuống tíêp tục câu chuyện.
Mười năm sau ngày chụp tấm hình đó, bốn anh em Ch. được cha bảo lãnh qua Mỹ. Ngày rời Việt Nam, Ch. vừa tròn mười lăm tuổi, và tính đến nay thì thời gian Ch. sống ở Mỹ dài hơn ở Việt Nam, tíêng Mỹ của Ch. sỏi hơn tiếng Việt. Tuổi trẻ, có học, có nghề nghiệp, có gia đình, có xe có nhà. Nhà của Ch. trên đồi, mới toanh, mọi thứ trong nhà hiện đại, tiện nghi. Ch. nhìn dòng sông trôi mênh mang nói “Ước gì trúng số mình về Việt Nam cất lại cái nhà sàn bên sông…” Lời nói nhẹ bâng, như tôi vừa nói “Giá mà câu được cá lóc, nướng tại chỗ, cuốn bánh tráng ăn ngon hết biết.” Đặt ra điều kiện mà tự mình biết rõ là không khả thi thì cũng không thực sự đặt kỳ vọng vào hệ quả. Nói vậy thôi. Lời nói cứ như vô tình vuột ra miệng. Trong một thoáng hoài niệm ngôi nhà của tuổi thơ, nơi mình được hồn nhiên sống thoải mái, được bảo bọc và được yêu thương. Người ta thương nhớ hoài ngôi nhà tuổi thơ dù nó là cái chòi lá xộc xệch bên sông, hay cái chái lợp thiếc trong con hẻm lầy lội.
Phần lớn những người Việt thành đạt trung bình như Ch. ở đây thường mua trả góp một ngôi nhà xây sẵn, rồi đầu tư thêm vào trang trí nội thất để tạo ra không gian ở phù hợp với văn hoá của mình. Vợ chồng Ch. trẻ và chịu ảnh hưởng văn hoá Mỹ nhiều hơn văn hoá Việt, nên căn nhà có đủ những đồ đạc sắm từ các cửa hàng Ikea hay Lowes’ hay Home Depot. Những căn nhà này thường gợi cho tôi cảm gian quen quen dù mới bước vào lần đầu. Nó giông giống mấy cái showroom ở cửa hàng hay hình ảnh quảng cáo trên tạp chí. Nhưng chính điều đó lại có ý nghĩa đặc biệt đối với đôi vợ chồng trẻ: Họ đã bao nhiêu lần đi xem hết showroom này đến showroom khác, coi đi coi lại hàng trăm hình quảng cáo, bàn cãi tính toán và mơ ước với nhau, có khi năm này qua năm khác, đến khi thực sự có khả năng sắm sửa, ngôi nhà như showroom ấy là giấc mơ được biến thành hiện thực của họ, là hạnh phúc vợ chồng son mà một bà già ngoại cuộc như tôi không thấu hiểu. Cái giá của hạnh phúc đó là những xấp giấy đòi nợ trả góp hàng tháng, khiến cho áp lực phải bám lấy công việc để lãnh lương đè lên cuộc sống mỗi ngày. Những người trẻ như vợ chồng Ch. xem cái giá đó là bình thường, nếu không nói là tất yếu: ai cũng vậy, mình cứ sống, cứ hưởng thụ, và mình sẽ làm, sẽ trả nợ. Cái viển cảnh một rủi ro nào đó, mất việc chẳng hạn, có thể khiến căn nhà hạnh phúc tan biến hoàn toàn, luôn chờn vờn trước mắt. Thì sao, nó vốn là giấc mơ mà? Cứ mơ mà sống.
Những người kiên trì và may mắn nuôi dưỡng giấc mơ được 20 năm, 30 năm, cuối cùng thực sự làm chủ ngôi nhà mình đang ở. Nhiều người Việt định cư ở đây từ cuối thập niên bảy mươi và đầu thập niên tám mươi nay đang là chủ những ngôi nhà mang rõ dấu ấn mấy mươi năm đấu tranh sinh tồn trong một nền văn hoá mà càng ở lâu họ càng khó hội nhập: Cánh cửa phòng ngủ cô con gái đóng chặt , mẫu giấy dán trên cửa “làm ơn tôn trọng sự riêng tự” từng làm cho bà mẹ giận điếng người rồi tủi thân rồi nhẫn nhục rồi chấp nhận, để rồi quen với việc đi ngang qua căn phòng con gái mình trong ngôi nhà của mình như đi ngang cửa nhà một người xa lạ. Cánh cửa phòng đứa con trai không đóng, vì nó đã dọn ra ở riêng, căn phòng vẫn còn những đồ đạc mà một hôm người cha định dọn dẹp, thì phát hiện ra những thứ khiến ông khó chịu, rồi bối rối, rồi cẩn thận để tất cả về y chỗ cũ và làm bộ như chưa từng bước vào chạm tới. Còn lại thế giới của hai người-mãi-mãi-là-di-dân với cây chuối kiểng đứng ở góc nhà bếp, mấy tấm tranh sơn mài họ mang về từ một chuyến du lịch Việt Nam, đôi khi bộ bàn ăn Ikea sắm 20 năm trước được phủ lên bằng tấm khăn thêu hoa mai. Dù vậy, trong căn nhà đã trả dứt nợ ấy, người ta vẫn không cảm thấy là nhà mình. Tại sao?
Nhà là gì? Định nghĩa thông thường là nơi người ta ở, nơi người ta cảm thấy thân thiết, cảm thấy “thuộc về” chốn đó, nơi người ta được là chính mình . Có lần tôi làm quen với một đứa bé bán vé số trên đường Nguyễn Tri Phương, cuối cuộc chuyện trò nó nói “Thôi, con dìa nhà coi ti vi”. Nhà tôi ở gần đó nên tôi đi về cùng đường với đứa bé. Tới một vỉa hè gần ngã tư, đứa bé kêu anh thơ sửa xe “Ba!” và đưa cùi vé số còn lại cho người đàn bà trẻ ngồi bán trên cái ghế đẩu, nói “Má, ế quá.” rồi sà xuống bên cửa hàng đồ điện tử ngóc đầu coi một phim bộ đang bắt đầu chiếu đến tập 30. Cái ngã tư đó là “nhà” đứa nhỏ. Nếu
do cơ duyên nào đó, s
au này đứa bé “đổi đời” sắm ngôi nhà trong mơ ở đâu đó, nước Mỹ chẳng hạn, và cuối tuần đi câu cá hồi bên một giòng sông lạnh ngắt, nó có ước gì trúng số sẽ về Việt Nam mua lại cái vỉa hè tuổi thơ?
Nói bâng quơ vậy thôi. Những người bạn tuổi thơ từng cùng tôi dầm chân trong nước cống ngập con hẻm nhỏ đường Nguyễn Huỳnh Đức cũ nay đã đến tuổi tri thiên mệnh và hầu hết đều có những căn nhà to lớn ấm áp trên đất Mỹ. Tôi vừa đi thăm một người. Hai đứa tôi tất nhiên nhắc lại thời cởi truồng tắm mưa trong con hẻm, rõ ràng bạn tôi nhớ lắm, nhớ từng chi tíêt, căn nhà cũ mỗi lần mưa là trên dột dưới lụt, bọn trẻ con giành nhau chỗ đứng dưới máng xối tắm mưa. Tôi nói hẻm cũ biến mất rồi, tên đường đã thay đổi, nhà cũ đã được chủ mới xây lại ba tầng, mà giá nhà đất ở Chợ Lớn bây gờ cao lắm, bạn tôi có bán căn nhà trả góp 30 năm ở Mỹ này cũng chưa chắc đủ tiền mua lại được căn nhà trong hẻm cũ. Bạn cười, mua cái nhà ba tầng đó làm gì? Nhớ là nhớ cái nhà của mình hồi xưa, cái nhà có lịch sử của gia đình, có kỷ niệm của bản thân, có môi trường, nề nếp, tập quán, lối sống đã hình thành tính cách con người mình. Không phải cứ cất lên cái nhà ở đâu đó là tạo lập được tất cả. Không biết điều này có khó hiểu hay giả tạo quá chăng đối với những người may mắn chưa từng bị trôi giạt khỏi ngôi nhà văn hoá của mình?
Lý Lan
------------
Bài này copy từ blog cô Lý Lan: http://lylan.info/2008/01/ngi-nh-trong-hoi-nim.html
Cô viết bài này hay quá, làm mình lại muốn tiếp tục: Phủi bụi tuổi thơ, bắt đầu bằng: Khu tập thể dấu yêu :"> Hãy đợi đó!
Thử lens – Entry for January 22, 2008

Hôm nay ghé PSV gặp Trúc để lấy lens về. Trúc lấy chồng trở nên đằm thắm và ánh mắt cũng dịu dàng hơn, nhưng mà vẫn hậu đậu như ngày nào
khà khà. Tâm Ngô đã lấy Hoài Tăng, chị Thu đã lấy anh Nghị, Thành Võ thì sắp lấy Trâm. Những người Witness xem ra lấy (lẫn) nhau hết cả. Mình còn ở đó, có khi đang bế con ăn cơm chung với 1 cô QC.
Các cô QC ăn xong lục đục lên trước để kịp ... đi ngủ trưa làm mình nhớ những ngày lễ mễ mang túi ngủ lên tầng 6 đánh một giấc ban trưa quá thể.
Cầm lens, trả tiền xong rồi đi họp mãi đến tận tối mới về. Nhà mất điện nên cửa cuốn không hoạt động, đành ngồi trên gốc cây trước nhà, ngắm người ta ... hôn nhau. Mãi đến giờ mới có dịp đem lens săm soi. DOF mỏng dính, xem ra không phải đơn giản. Mình không có mẫu, đành đem TeddyBear ra thử lens. Mũi bear chỉ cao hơn tí xíu mà những chỗ khác đã out of focus rồi, sau này, chắc chỉ chụp những khuôn mặt bèn bẹt mà thôi
khà khà
Một chút xíu nữa là – Entry for January 21, 2008
Đã xong đám cưới, thấy lòng an ủi ít nhiều.
Dì dặn: Con ráng đừng lose this connection. Không nói ra, nhưng cảm động muốn khóc và tự hỏi sao mãi vẫn dễ dàng be moved vì những điều nhỏ nhoi mà có khi người ta còn dont even notice.
Iu bé Thi nhất, dung dăng dung dẻ với mình suốt buổi tối và len lỏi hỏi bằng được cô Lý Lan. Sao thấy thương cái dáng lủi thủi, cô độc của em và cả cái đầu bị chín ép
Cuối cùng thì đám cưới đã xong, xe đã lăn bánh và lòng đã thanh thản đi ít nhiều.
Một chút xíu nữa là nửa đêm...
(PS:
1. Có một vài người không (thể/chịu) hiểu được là có những phạm trù không nên chạm tới, có những border không nên cross-over, và có những nhu cầu không nên just sit back and wish that he can understand the implication. Biết giải thích làm sao...
2. Không tìm được cái hình nào làm chủ đề )

