Entry for September 28, 2007

Hôm nay thứ 06, tự nhiên thấy mình mệt nhoài. Chỉ có chuyện sáng mai được đi đánh badminton mới làm mình thấy weekend có chút gì hay ho
. Quote lại cái này (dạo này mình hay quote ghê, chắc tại không tự tin lắm với những gì mình "cho ra".
"In Love" - that ephemeral emotion - is not enough to sustain a marriage. Therefore, if you marry because you are 'in love'(different from 'love'), because someone makes you happy etc etc, ít's likely that it will fail. Love, in its romantic form, ebbs and flows. Furthermore, it is not anyone else's job to keep you happy. They can be a beautiful part of your life, they can be a part of your happiness, but its not their job to entertain you and no one person is enough to keep you happy all the time.
Companionship - people need people. We want to be in relationships because we dont want to be alone. We want someone to share a life with, to raise a family with, to grow old with. There's still love here - its a different kind of love, constant, less dizzying and more stable. Maybe not as exciting. Kind of like how you feel for your family or friends. Much more
It's true! It's not anyone else's job to keep you happy. Uhm, mình có (đã từng) làm ai happy chưa. Ai đó (đã từng) làm mình truly happy chưa! Geez!
Entry for September 21, 2007

Hôm nay em thucrisp để status thế này: "Hạnh phúc là một cỗ máy, càng đơn giản càng dễ sửa"
Mình thấy chí lí quá.
Kẹt cái là không mấy người thích "cỗ máy" của mình "đơn giản".
"Đơn giản" - nghe hình như có mầm mống "nhàm chán" ở trỏng
"Đơn giản" - ngửi hình như thấy có mùi "sớm lạc mode"
"Cỗ máy" của mình cũng không "Đơn giản". Thiệt ra là giữ cho nó đơn giản, thật là khó quá. Cuộc sống đơn giản, quan hệ đơn giản, giải trí đơn giản, trò chuyện đơn giản.
Cái khắc nghiệt nhất là, một khi nhón một chân ra khỏi cái vòng "đơn giản", thì là "no way back". Thèm chảy nước miếng cũng không quay lại được, chỉ còn cách ngồi "giá như".
Thiệt em thucrisp nói chí lý quá.
Nhưng mà em thucrisp đang có thai, suy nghĩ của người sắp được làm mẹ, chắc là khác lắm, nên mới ngộ được như vậy.
Càng đơn giản - càng dễ sửa
Mình mô đi fê rằng thì mà là: "càng đơn giản, càng dễ bảo trì", chứ chưa gì đã tự kỷ ám thị rằng: phải "sửa" thì e rằng hơi mệt, hè!
“Sorry, Blame It On Me”
Iu2019m sorry for the times I left you home
I was on the road and you were alone
Iu2019m sorry for the times that I had to go
Iu2019m sorry for the fact that I did not know
That you were sitting home just wishing we
Could go back to when it was just you and me
Iu2019m sorry for the times I would neglect
Iu2019m sorry for the times I disrespect
Iu2019m sorry for the wrong things that Iu2019ve done
Iu2019m sorry Iu2019m not always there for my son
Iu2019m sorry for the fact that I'm not aware
That you canu2019t sleep at night when I am not there
Because I am in the streets like everyday
Sorry for the things that I did not say
Like how you are the best thing in my world
And how I'm so proud to call you my girl
[Bridge]
I understand that there are some problems
And I am not too blind to know
All the pain you kept inside you
Even though you might not show
If I can apologize for being wrong
Then itu2019s just a shame on me
Iu2019ll be the reason for your pain and you can put the blame on me
[Chorus]
You can put the blame on me [4x]
Said you can put the blame on me [3x]
You can put the blame on me
Sorry for the things that he put you through
And all the times you didnu2019t know what to do
Sorry that you had to go and sell those packs
Just trying to stay busy till you heard from Dad
And you would rather be home with all your kids
As one big family with love and bliss
And even though Pops treated us like kings
He got a second wife and you didnu2019t agree
He got up and left you there all alone
Iu2019m sorry that you had to do it on your own
Iu2019m sorry that I went and added to your grief
Iu2019m sorry that your son was once a thief
Iu2019m sorry that I grew up way too fast
I wish I wouldu2019ve listened and not be so bad
Iu2019m sorry your life turned out this way
Iu2019m sorry that the FEDS came and took me away
[Bridge]
Iu2019m sorry that it took so long to see
They were dead wrong trying to put it on me
Iu2019m sorry that it took so long to speak
But I was on tour with Gwen Stefani
Iu2019m sorry for the hand that she was dealt
For the embarrassment that she felt
Just a little young girl trying to have fun
Her daddy should never let her out that young
Iu2019m sorry for Club Zen getting shut down
I hope they manage better next time around
How was I to know she was underage
In a 21 and older club they say
Why doesnu2019t anybody wanna take blame
Verizon backed out disgracing my name
Iu2019m just a singer trying to entertain
Because I love my fans Iu2019ll take that blame
Even though the blameu2019s on you [3x]
Iu2019ll take that blame from you
And you can put that blame on me [2x]
You can put that blame on me
And you can put that blame on me
-------------------------------------
Sorry, blame it on me!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Chuyện Hồng (1 of 5)

Khi mới quen cô gái nào, một trong những câu chuyện đầu tiên Lâm phải kể là chuyện vườn hồng nhà anh. Vườn nhỏ thôi, chừng sáu mươi mét vuông, có hàng rào lè tè bằng gỗ sơn trắng, trông sang những mảnh vườn hàng xóm cũng vuông vức như thể khăn tay, xanh um. Trước cổng nhà có một đoạn mương chảy ngang, dưới thả bông súng tím, trên là chiếc cầu gỗ... Khi mới chuyển về, vườn đầy cỏ. Dọn dẹp đâu đó xong, cả nhà hỏi nhau: " Trồng gì?" Mẹ Lâm đòi trồng cải và mùng tơi. Bé Mị nói trồng một cây ổi, một cây mận, một cây cerise, một cây cóc... cho thỏa chí ăn quà vặt. Ba Lâm lại chỉ muốn trồng hồng và cỏ nhung, nhớ cái thời chỉ được chăm hoa trên mấy chậu sành trên gác... Lâm muốn cả nhà đều vui, anh nói ba cứ làm vườn hồng rồi cố gây một mảng cỏ nhung ở giữa, hàng rào sơn trắng để mùng tơi leo, dọc theo đoạn mương ngắn cắm hai cây ổi con cho bé Mị. Nhà Lâm trước nay vẫn thế, không ai phải tranh chấp với ai bao giờ.
-PTVA-
Chuyện Hồng (2 of 5)
Một năm vườn cỏ đã xanh. Lâm cũng đã có vài bạn gái hơi thân mà lựa chọn. Bé Mị về nói với mẹ, con thấy anh Lâm đi ăn kem với chị kia, mặt đen đen mà xinh lắm. Bà mẹ gạt đi, bảo: "Bạn thôi!". Các bà mẹ đều mong đứa con trai mới lớn của mình chỉ coi bọn con gái là "bạn", họ khó mà chia xẻ con mình với ai! Bé Mị lại mách, hơi lưỡng lự rằng có vẻ như dạo này ba đẻ cho anh Lâm cắt hoa hồng đi tặng bạn. Bà mẹ thấy lo, vậy là đã có một cuộc nói chuyện giữa đàn ông với nhau rồi, có nghĩa là chuyện nghiêm chỉnh rồi, và bà hơi khó chịu.
... Lâm thấy thật là vướng víu khi cầm cành hồng mập mạp, lởm chởm gai nhọn, đi xe ngược gió đến nhà cô bạn gái. Anh đã mang đến nhiều lần, mỗi lần một bông đẹp nhất vườn vừa mới bung nhẹ cánh. Mỗi lần một màu, khi vàng, khi đỏ thẫm, lúc lại cam cam, và mấy cô em trong nhà ngó ngó xem xem, nhìn nhau như hỏi màu hoa ấy nói lên điều gì. Cái thái độ quan trọng hóa vấn đề ấy làm Lâm hơi bực mình, anh nghĩ: "Gớm, chúng mày ..." nhưng quên ngay khi cô bạn gái rất kiểu cánh ngửi hoa, khen thơm quá, rồi cắm vào cái độc bình bằng sơn mài bé con. Nghi lễ tặng hoa thế là xong, và người ta nói sang chuyện khác...
-PTVA-
Chuyện Hồng (3 of 5)
Rồi cô gái ấy cũng không xong, bà mẹ Lâm dáng hiểu đời, bảo "Trẻ con cả mà! Còn hỏng nhiều lần!". Ông bố đã gây được cỏ nhung, từng cụm, từng cụm tròn như nắm cơm úp trên đất mịn. Bé Mị bảo chừng nào cỏ lan ra hết, thành cái thảm, tối tối em sẽ ra đây nằm chơi, rồi em sẽ học cách ba chăm sóc vườn hoa, em làm thủ quỹ, ai muốn lấy hồng đi đâu phải hỏi. Lâm hơi buồn, anh biết lần này mình không được tặng hoa dù bé Mi có tự tay cắt cho, cô gái mới lần này như một con mồi cả trường cùng săn, cô ta đàng điếm mà trẻ con, làm như không cần che chở mà rút cuộc anh nào cũng mong được nhảy vào che chở. Cô ta không cần những trò lãng mạn nho nhỏ như chép vở tặng hoa. Lâm đi chơi vài lần thấy ngày càng khó đi về đâu mà không dứt ra dược. Mẹ Lâm nói:" Con sao gầy đen đúa, lo âu!".
Một tối kia Lâm về, thấy ba soi đèn pin bắt sâu hồng, anh chống xe, xuống ngồi trên núm cỏ, ông bố xót lắm mà không nỡ kêu con ngồi ra chỗ khác, ông hỏi:"Con mệt mỏi lắm phải không?". Lâm bảo:"Vâng!". Ông bố soi đèn qua một góc hồng khác, cười nhẹ:"Xưa, ba cũng như con, lận đận mãi mới gặp mẹ con. Cũng có nhiều chuyện tưởng như không quên rồi cũng quên được hết!". Lâm cúi đầu, như nghẹn giọng:"Nhưng lần này chắc con cũng không quên!". Rồi anh đi vào nhà, sáng ra tỉnh giấc thấy một ngày trước mặt như gánh nặng không thể mang nổi, rồi tự thề:"Từ nay mình sẽ không yêu".
-PTVA-
Chuyện Hồng (4 of 5)
Lời thề lâu dần mọi người cũng biết. Khi thấy Lâm chở Ngân đi ngang ký túc xá, mấy thằng bạn hỏi:"Đã yêu lại chưa?". Lâm cười, anh không dám nói "chưa", anh sợ đến tai Ngân, tội nghiệp. Ngân hiền, cả nhà cô đều hiền, mỗi khi Lâm tới chơi thấy mọi người cư xử với nhau đôn hậu như những gia đình trong sách tập đọc, đại loại theo kiểu: " Mẹ đi làm đồng về, Tí vội đỡ cuốc mang vào, Tèo bưng bát nước ra rồi phe phẩy quạt cho mẹ ... Sau đó cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm vừa chín tới...". Lâm chở Ngân đi chơi, thấy cứ hiền hiền, không ai cãi cọ ai, trêu chọc ai, lại thấy nhớ ngày xưa đi chơi vui biết bao nhiêu, sao đứa con gái hồi ấy có thật lắm trò để mình như chết đi sống lại!
Và Lâm cũng chẳng tặng hoa vườn, chẳng kể về vườn. Đôi khi nhớ lại anh thấy mình buồn cười, sao hồi ấy bỏ công nhiều đến thế. Sinh nhật Ngân, anh nhờ thằng bạn đi mua một bó hồng, nó hỏi:"Mày có một vườn cơ mà?" Lâm bảo: "Rắc rối, để người ta bó cho xong!". Anh đưa hoa cho Ngân thấy mình không run rẩy chút nào, lại còn nói được một câu chúc mừng đúng cú pháp, trong khi Ngân bối rối hết sức với bó hoa, cô ôm nó vào tay rồi tay kia. Bà mẹ bảo, để mẹ cắm cho, con đi chơi đi, và Lâm tự nhủ: "Từ nay, mình phải có trách nhiệm với họ!".
Lâm thử đếm, lọ hoa đã được dời chổ mấy lần. Tối sinh nhật, nó ở trên bàn, sáng hôm sau đã chẳng thấy đâu. Ngân bảo: "Em đem lên phòng". Hôm sau nữa lại thấy trên tủ sách. Lâm không hỏi, anh nghĩ để đâu cũng được, nhưng Ngân vội vàng giải thích, cái phòng bé mà nóng quá, em sợ hoa héo mất, phải đem ra đây. Rồi cô dứng lên, chỉ quạt trần xoay vù vù trên đầu: "Gió quá, để em tìm chổ khác cất đi, anh há!". Lâm chợt thấy thương Ngân vô kể, anh kéo tay áo cô: "Ngồi xuống đi em, kệ nó! Hoa là để chơi thôi, rồi cũng tàn, việc gì em phải vất vả!". Ngân ngồi xuống, cô thu mình lại, nói rụt rè: "Không biết người khác thì sao, còn em nhận hoa thì khổ sở hết mấy ngày, cứ loay hoay giữ cho nó lâu tàn...". "Tàn rồi vứt vào đâu cũng áy náy phải không?"- Lâm tiếp lời. Ngân sợ sệt cười, thú nhận, và Lâm như người từng trải, thầm vui sướng đánh giá: "Cô ta mới yêu lần đầu!".
-PTVA-
Chuyện Hồng (5 of 5)
Cỏ nhung đã mọc thêm dày. Tối, Lâm trở về nhà, thấy ba anh và Mị soi đèn tìm sâu bên những cây hồng cao ngất. Họ vui vẻ hỏi anh: "Đã cần hồng chưa?". Lâm cười: "Có loại nào không héo thì cho! Ba anh nói, chậm rãi: "Cái gì mà không tàn!". Lâm bảo: "Làm sao con giải thích điều ấy với bồ hả ba!". Rồi hai cha con cười hà hà, Mị kêu lên: "Mấy người này nói chuyện thật khó hiểu!". Lâm muốn đùa: "Trong nhà mình còn em thuộc loại tin hoa không tàn thôi đấy!", rồi lại thôi. Anh nghĩ nói trước làm gì, cứ để một ngày sẽ có một thằng đến giải thích "không lời" cho Mị về điều đó.
Trăng trôi, và Lâm nằm nhìn trời, thấy bình an khi nghĩ về Ngân, tưởng tượng ra cảnh cô đang loay hoay với lọ hồng chợ. Tự nhiên anh muốn khoe với cô về mảnh vườn nhà, về hàng rào mồng tơi với đoạn mương đầy sung tím, về bãi cỏ nhung, về những hoa hồng đã bao nhiêu năm rồi anh chưa tặng lại.
-PTVA-
(... nhưng rồi đám này cũng không xong, khà khà, bà PTVA viết sót đoạn này - TB)
Goal, destination ….

Sắp bước ra xe để về thì đọc được câu này từ Blog chỉ BT, stroke me right away:
It's impossible to get lost if you don't actually have a destination
Ừ nhỉ!
Chết …

Trong một ngày hiếm hoi nằm mơ,
và thậm hiếm hoi hơn khi nhớ được mình đã mơ những gì,
tôi mơ thấy mình đang chết đi.
Khoảng thời gian phía trước ngắn ngủi lắm, chỉ đếm được bằng ngày (chính xác là trong mơ, ai đó nói là 3 ngày)
Trong 3 ngày ngắn ngủi đó, tôi phải dấu cái bệnh viêm phổi chết người của tôi (c.Rạng ơi là c.Rạng!) để động viên tinh thần cho một người cũng ... sắp chết đến nơi!
Trong 3 ngày đó, bao nhiêu chuyện dồn dập đã xảy ra để bây giờ nhìn lại, vẫn thấy nóng ran lồng ngực!
Kết quả là cả hai chết chung một ngày, chết ở hai nơi thật xa! Và đến khi sắp được đi dự đám tang của chính mình thì cái alarm reo inh ỏi, để lại tôi choàng tỉnh trong đầm đìa mồ hôi, ho sù sụ vì lạnh.
Và tôi lui cui, bươn bả đi làm.
(Thỉnh thoảng vẫn rùng mình vì cảm giác rất thật đã trải qua trong mơ!)
Người ta bảo khi thiếp đi, não bộ sẽ tự động sắp xếp những lo nghĩ trong ngày và định hình những giấc mơ!
Có phải thật tôi đã lo nghĩ nhiều đến thế?
(VP chiều bệnh tật - khà khà)