An Binh on Life My world, minimalising …

29Nov/060

Entry for November 29, 2006

Right, so we met again. You said I didn't change a thing, but I know I did change a lot. I've changed, you've changed, we've all changed, who haven't?. Why so regret about all those changes while in fact, it's us ourselves who chose to change, either actively change or passively watch life changing us?

(To be continued, or not ;) )
P.S: I was quite surprised that I can remember this whole poem. Surprising, it might be the only one:

VỚI THỜI GIAN

Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Chiều nay có một người rất cũ
Sao lạ lẫm quá thời gian ơi!

Tất cả vẫn là những điều rất cũ!
Mỗi mùa qua ta gặp giữa ngày thường
Lá cứ đổ và hoa cứ nở
Chẳng cần chờ phải nhớ hay thương!

Bức thư cũ ta viết rồi không gửi
Giờ như cho một ai đó khác rồi
Góc để quên bụi mờ trên ô cửa
Ranh giới ngày nào: chúng ta - tôi…

Tất cả vẫn là những điều rất cũ
Ta đã qua và gặp lại - bàng hoàng
Có những điều không chia làm hai nửa
Thời gian phủ mờ vẫn nặng mang…

Cây phượng cũ không còn nơi cũ
Quán ngày xưa của mùa vắng xa rồi
Có những điều ta tưởng rằng quen thuộc
Lại trở về trong dáng mới tinh khôi…

Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Có những người ta tưởng rằng rất cũ
Một ngày thành xa lạ, thời gian ơi!

Thuỵ Thảo

27Nov/060

Relationship sucks!

(From a day not so far from today...Paste here or I'll forget)

Yesterday I heard that my friends were broken up, the previous day A told me he found out B cheated on him (I knew it long time ago but couldn't say a thing), the day before that C lost her beloved one. And today, my boss lost his child that hasn't got a shape yet...
Relationship sucks! Eventually either you lose it yourself or someone else takes it away from you somehow. It will never come back! So hang on good with your current one, will u?
(TBC)

------------------------
Well, my old fashioned sad song. Nobody else could ever know, the part of me that can't let go ...
Everything I Own - by Bread

You sheltered me from harm
Kept me warm, kept me warm
You gave my life to me
Set me free, set me free
The finest years I ever knew
Were all the years I had with you
And...

(Chorus:)

I would give anything I own
Give up my life, my heart, my home
I would give ev'rything I own
Just to have you back again

You taught me how to love
What it's of, what it's of
You never said too much
But still you showed the way
And I knew from watching you

Nobody else could ever know
The part of me that can't let go
And...

(Repeat chorus)

(Bridge:)

Is there someone you know
You're loving them so
But taking them all for granted?
You may lose them one day

Someone takes them away
And they don't hear
The words you long to say
(Repeat chorus)

Just to touch you once again

Tagged as: No Comments
26Nov/060

Entry for November 26, 2006

Copy tu blog cua Pam, em ruột của Gấu.  Mừng vì Pam đã lớn và đã có trái tim nóng, giờ chỉ thiếu cái đầu lạnh thôi. Pam viết cảm động nhưng ủy mị quá, nhưng mà sống trong nhà mình, không ủy mị mới lạ, Pam hí. Có khi Pam có 45% ủy mị của phụ nữ trong người cũng nên, hơn anh Gấu 5% :D hehe.

-----------------------

Entry for November 26, 2006 magnify
   1995

 Ông ngoại đem em về cho anh. Em nhỏ xí, mập thù lù trắng như cục bông. Anh thích, ngồi vọc em cả buổi, em sợ lủi vào ghế salon.  Tối nớ em kêu dữ  chắc vì không quen nha, ba cho em vô cái thùng mì tôm , rùi lót ít áo sợ em lạnh̀. Cuối cùng trời cũng sáng, giữa nhà em làm 2 bãi nước 1 bãi ị, mẹ lục đục đi dọn còn anh lại vọc em, em lại lủi đi
   Cả nhà ngồi đặt tên cho em, rồi quyết định đặt tên em là Happy, anh ngồi cả buổi cứ gọi "Happy , happy" mãi vì mẹ nói gọi nhiều em mới bít đó là tên em.

Ngày ... tháng... năm

    Em lớn, biết sủa và biết cắn nữa. Ba mua cho em cái xích cổ, ngày thì cột em trước cửa, tối lại đem em vồ bếp̀. Vì rứa sáng anh hay chơi ở cửa,mẹ tìm không ra thì ra cửa tìm. Sáng 5h em cứ chồm lên giường liếm tay anh. Tối ba mẹ không để ý thì anh bồng em lên giường cho vô chăn giấu em đi rùi ngủ. Tối anh quay qua quay về đụng em em giật mình cắn anh mấy lần, rồi 5h lại thấy nhột nhột ở tay.
    Cứ chủ nhật lại tắm em, ba tắm còn anh đứng giữ em thui. Tắm xong lại bưng em ra ngoài hiên đặt lên bàn giữa nắng cho em khô, ba đi vô còn anh ngồi trông để lỡ em có chạy mất.
    Em bít lạy, đòi cái chi lại nhảy lên lấy tay khều khều, vì rứa mỗi lần cho ăn cứ bắt em lạy mãi, sau này thành quen, hễ muốn chi cứ lạy miết.
    Sáng đi ăn bún lại xin xương về, chặp thành quen, đến sau này cứ thấy anh buổi sáng đi đâu về lại hau háu nhìn, rứa là khi nào ăn sáng cũng cầm về ít xương.
    Chị Dung khoe chó nhà chị mà chị la là hắn nằm lăn quay ra, rứa là về nhà anh cũng bắt em nằm quay ra mà có nằm mô, chỉ có em sợ ba với anh Bình thì bị gọi tới là nằm ngửa cả ra rùi ba cười nói em nịnh.

Ngày...tháng... năm

    Huế lụt, nước sông cứ từ từ tiến tới từ phía bờ sông, bít em sợ nước nên chắc em không dám chạy. Ham bưng bê đồ với ba mẹ, rứa mà em chạy mất. Anh khóc, bắt ba đi tìm. Ngồi trên giường, dưới là nước, nhìn ra ngoài cũng toàn là nước, rồi ba bưng em về, ướt sũng, run lập cập, từ đó mới bít em cũng biết bơi.
    Anh bắt đầu vô lớp 3, bắt đầu học tập làm văn. Mẹ bắt viết một bài tả bất cứ cài gì anh muốn, rùi anh tả em. Bắt em nằm một cục mà em có nằm mô. Rứa là bài văn đầu tiên của anh là : "Tả chú chó nhà em"
   Em lớn nhanh, đến khi anh không to hơn em là mấy, rứa là em bắt đầu không sợ anh. Tay anh có mấy vết em cắn, có lần em cắt cả vào mi mắt nhưng anh không cho mẹ bít sợ lại cấm anh chơi vơi em, rồi từ đó nhiều lúc lại sợ em, không dám đến gần
   Vẫn hay lôi em lên giường rùi cứ lấy chăn bịt em lại, nhiều lúc em bậy ra gối, rứa là anh phải chạy đi phơi, tẩm nước xịt nước hoa kẻo ba về ba lại đá em. Em đứng nhìn anh mắt tròn xoe , tức mà không nỡ đá em như ba đá.

2001

   Bác Bang đem tới một con chó nữa ba mẹ nói bác xin giống, rùi Bác dẫn em đi 1 tiếng , anh sợ bác không quen rùi để em chạy mất, rứa là đúng 1 tiếng sau anh chạy ra bồng em về. Rồi nghe mẹ nói em có đến 6 con, gọi anh tới cho một con. Ba mẹ chở anh đi, anh lấy con bé nhất chưa mở mắt rùi đem con em về. Đem về em cứ ngửi ngửi rùi lơ, không để ý tới. Cả nhà lại ngồi đặt tên cho con em, cuối cùng lại đặt là Lucky, rồi từ đó ba mẹ nói là ba mẹ thêm 2 con là Happy và Lucky
 
   Đêm đầu tiên của Lucky cũng như em rứa , kêu ỏm tỏi mặc dù chưa mở mắt. Mẹ dậy bồng Lucky vô nằm giữa anh với mẹ, he he, Lucky thấy hơi ấm, nằm im ngủ tới sáng (mà nghe mẹ kể rứa thôi, chơ anh cũng ngủ tới sáng mà)

Ngày ... tháng ... Năm

    Hai đứa vẫn lớn, Lucky ăn như heo, khi mô ăn xong bụng cũng to đùng đi không được, còn dành của Happy. Gọi tên hai đứa dài quá, rứa là anh cứ gọi là Py với Ky, kệ, dù răng gọi kiểu chi em cũng nhảy chồm chồm lên mà
    Rồi Ky bị đau, nằm một chổ, không còn lanh chanh nhảy nhót như trước, người mềm xèo. Anh thấy em mà không biết làm răng cả, mở tủ ra lấy cái máy ảnh chụp em lại, vì anh sợ lỡ có chuyện chi chưa chụp em cái ảnh mô cả. Rùi ba gọi thú y tới họ nói em bị chi chi đó rùi tiêm em, may quá mấy ngày sau em lại lanh chanh nhảy nhót, còn anh thì chừ vẫn còn cái ảnh mặt em ngệt ra, lờ đờ không chịu được.
    Ông Sạn gần nhà đem về một con Becgie tô đùng, đen xì để coĩ cây cảnh. Hai đứa cứ kéo đứt xích chạy ra trước mặt hắn sủa inh ỏi, hai đứa không biết là hắn chỉ cần ngoạm một phát là hai đứa đi luôn. Mỗi lần rứa anh sợ lắm, anh chạy ra bồng được một đứa thì đứa còn lại thấy chủ tưởng ghê còn chạy tới sát hắn hơn. Rồi cái chi tới cũng tới, ngày nớ anh bồng được Ky còn Happy thì lao tới sủa tiếp, con Becgie vùng lên, dựt đứt xích của hắn lao vô Happy, anh không bít chi cả, một tay bống Lucky rùi không thể lao vô chỗ con Becgie tô bằng anh được. Chỉ biết hét lên hòa vô tiếng Happy kêu vì đau thui. May thay ông Sạn xuất hiện đúng lúc lôi con Becgie ra, em chạy về nhà nhanh như chưa bao giờ chạy máu giọt về tận nhà. Em chui xuống dưới ghế, nằm một thu lu, người run từng đợt. Anh không biết làm chi cả chỉ biết đợi ba về. Ba về lôi em ra, em vẫn run từng đợt, người em đầy vết máu, vết thâm bầm dập. Ba ngồi nhai muối sống đắp cho em anh cũng nhai nhưng không dám đắp, để ba đắp, Lucky thì chỉ ngồi nhìn, hình như cũng sợ phát khiếp. Ngày tháng qua, em cũng trở lại bình thường nhưng trên bụng em hằn lên từng vùng màu sẫm trên nền da trắng, cho đến mãi sau này cũng không hết, anh vẫn nói nhìn em như con bò sữa.

Ngày...tháng...Năm

     Vậy là mỗi lần đi ăn bún lại mang theo nhiều xương hơn, cho cả hai đứa mà. Tắm cũng khác, Happy tắm thì Lucky sủa sủa chắc là châm chọc, rùi đến khi Lucky tắm lại ngược lại.

Ngày...tháng...Năm

    Anh đi qua Nhật một tháng dự trại hè Quốc Tế, ba mẹ dọa đem 2 đứa xuống dưới Vỹ Dạ thả vì suốt ngày anh với 2 đứa cứ như cha con. Qua Nhật được gọi điện về nhà một lần , anh không quên hỏi xem 2 đứa mô, rồi mẹ cười mẹ nói vẫn còn đó cả,hi`, làm răng mà thả được.
   
Ngày ...Tháng...Năm

    Nhà mì̀nh xây nhà mới, ba thuê một cái xích lô chở hai đứa trong cái chuồng về nhà mới, đến nơi mang hai đứa lên rùi quên cái chuống ở dưới, rứa là hai đứa mất cái chuồng gỗ. Nhà mới rộng, 3 tầng, ba mẹ cho 2 đứa ở tầng 3. Rứa là khi mô mẹ không tìm thấy anh trên nhà là lại chạy lên tầng 3 tìm là chắc chắn có.
    Mỗi lần trời mưa to là anh lại mặc áo mưa lên sữa lại mấy tấm tôn che tạm vì chưa đóng được nhà mới cho hai đứa. Ba mẹ hay nói : "Thương ba mẹ như rứa có phải hay không " . Ặc ặc, vì hai đứa không tự lo cho mình được, vì rứa anh phải lo chơ răng nữa.
   Hàng xóm mới hay rãnh rỗi chọc hai đứa, lam hai đứa sủa khản cả cổ. Anh bực lắm, viết tờ giấy thật to : "Chỉ có chó mới đi chọc chó" dán chình ình ở chỗ em nằm, ha ha, rứa mà hay, từ đó em không phải sủa khan nữa.̀
  À, anh tập mãi mà Lucky không lạy được, chẳng giống Happy chút nào, mà nghe mẹ nói là anh em của Lucky chết hết, he he, rứa là còn mình Lucky thui,anh nuôi mà, chuyện.

Ngày...tháng...năm
.....
2006

    Ba mẹ chuyển công tác về Hà Nội, anh ở lại học năm 12. 2 đứa tất nhiên ở  lại với anh rùi. Vắng ba mẹ anh càng dễ chơi với hai đứa, ngồi học mà có hai cục bông nằm dưới chân sướng lắm.

 Ngày....tháng...Năm

   Mắt Lucky bị đục, nước mắt chảy đầy, biết là không ổn, tối trước khi đi học lò anh tạt qua chỗ thú y hỏi thăm, họ nói là cứ về mua kháng sinh nghiền ra cho em ăn. Rứa là mỗi bữa ăn xong anh lại ngồi nghiền nửa viên kháng sinh cho trẻ em trộn vào bát Lucky, anh bỏ đói em cả ngày, chỉ cho ăn một buổi để em ăn cho bằng hết đống cơm đậm mùi thuốc kháng sinh nớ. Nhưng rùi mắt em vẫn đục ngầu, nước mắt chảy dài bên má. Anh ra lại quầy thú y, họ nói là phải tiêm thôi, một mũi 20k , tiêm khoảng 3 mũi. Hic, mỗi tháng anh có hơn 1 triệu ba mẹ gửi từ Hà Nội bao cả ăn uống học tập, điện nước. Anh cắn răng cho em 3 mũi thuốc = cả học phí một tháng của anh. Rồi mua cả thuốc nhỏ mặt loại mạnh, em ăn hết kháng sinh lại đè em ra nhỏ đúng 3 giọt vào mắt. Biết em rát nhưng vẫn phải giọt cho em. Rứa là tối tối trong cái ánh sáng vàng vàng của đèn đường lại có một thằng cu ôm ghì một con chó giọt từng giọt thuốc dưới ngồi nhà 3 tầng vắng lặng. Cuối cùng em cũng hết, tuy mắt vẫn hơi đục nhưng mà nhìn ổn rùi. Anh mừng lắm em lại có con mắt to đùng, mở tròn xoe nhìn anh làm anh không chiu nổi phải ôm em thôi.

Ngày...tháng...Năm

   Happy dạo này sợ sấm, chắc là già rùi, gần 10 tuổi rồi còn gì.  Mà Huế bữa ni cũng cứ dông buổi đêm, chớp ầm ầm, mỗi lần rứa em lại sủa ầm lên. Anh lại mang sách xuống tầng một ngồi học môn học thuộc bài đợi hết sấm rùi lại lên làm đề.

Ngày...tháng...năm

    Anh thi đại học. Ba mẹ về đón để chuyển hết đồ đạc về Hà Nội luôn. Ba nói chắc phải để lại một đứa vì nhà ở HN hẹp, không đủ chỗ cho cả hai, mà ở Hà Nội hàng xóm toàn mấy ông to bà lớn, hai đứa cứ sủa ầm lên thì chết ba mẹ. Anh không chịu, nhưng vẫn không tìm được cách nào để giải quyết cả. Chưa bao giờ tuyệt vọng như thế, anh không ngăn được nước mắt, hai đứa vẫn ngo nguẩy đuôi nhìn tròn xoe mắt có bít gì đâu. Mẹ tới giỗ nhưng anh càng không kìm được, trở thành nức nở. Mẹ không ngờ được anh lại phản ứng đến như thế vì mẹ làm sao mà hiểu hết được hai đứa nhỉ. Mẹ chỉ nói một câu : "Giá như con khóc vì ba mẹ được như thế". Tối đó anh không ngủ, và sáng ra anh đã quyết định sẽ để một trong hai đứa chết, vì anh biết sẽ chẳng có ai nuôi hai đứa được như anh. Anh không để một đứa ở lại để người khác nuôi rồi bị đá dã man được. Nhưng sáng ra ba nói thôi đem cả hai đứa đi, ba cũng thử liều theo anh.
   Cho hai đứa uống thuốc ngủ để khỏi bị say xe, nhưng mà lên xe mắt hai đứa cứ mở thao láo. Lucky thì nằm dưới chân anh, Happy thì nằm dưới chân ba. Ba nói thiếu anh Bình nữa là nhà mình đông đủ, đúng rùi, cả nhà phải có 2 đứa chơ.hi`.

    Ngày...tháng...năm
   
    Tối 3 ngày trước ngày thi đại học:
    Mưa gió, sấm chớp, Happy sủa như chưa được sủa, cả khu nhà vang tiếp em, bây giờ đã 2 giờ sáng rồi. Ba đã xây cho 2 đứa cái như cái chậu ngoài ban công để hai đứa nằm đó, bây giờ thì nước, gió đang trút xuống. Anh bây giờ không làm 2 đứa ngừng kêu được. Ghét Hà Nội, ghét cái kiểu ngày nào cũng ầm ầm sấm, làm Happy phát điên.
   Rồi từ đó Happy khó bảo, sủa to và có vẻ điên cuồng không sợ ai cả. Mà Hà Nội thì cứ sấm ầm ầm. Anh không muốn nghĩ tới nhưng sự thật là em không sống ở HN này được. Anh thi đại học mà vẫn lo lắng về em.
  Ngày ba mẹ cho em đi, anh không khóc, vì anh đã bỏ ra ngoài, ra quán net ngồi, đeo tai nghe, bán Gunboud để át đi dòng suy nghĩ đó. Rồi ba gọi điện nói là :"Xong rồi, về đi". Về nhà không khác mấy nhưng anh không dám nhìn ra chuồng em nữa, anh sợ thế thôi,  lại một đêm không ngủ, không khóc mà chỉ nhìn vào bóng tối đen xì với ánh đèn hắt ngoài cửa sổ !!! +_+
   Nghe nói hai đứa được cho về Ninh Bình, xa lắm, cho nhà anh bảo vệ dưới nhà. Anh không biết làm gì cả, chỉ biết hỏi thăm xem 2 đứa có cắn , có vậy không. Chỉ biết hy vọng rằng hai đứa sẽ gặp được chủ tốt mà thôi.
  
  Mùa đông Hà Nội đầu tiên hai đứa không có anh mà anh cũng không có hai đứa. Không bít 2 đứa có chịu được cái lạnh của Hà Nội không nữa, nhà vẫn còn cái bát cơm của em, chỉ biết hy vọng mà thôi.
 
   Anh xin lỗi hai đứa. Năm nay Happy 12 tuổi, Lucky 6 tuổi !!!

                                                                                          Hà Nội - 26/11/2006
                                                                                  Viết chỉ để thấy lòng nhẹ hơn

Filed under: Uncategorized No Comments
26Nov/060

“Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng” hay “Vì sao anh im lặng” :D

Hôm nay ngồi xóa email theo chương trình: Cleaning up your mess with just 15 mins every day và thực tập tiêu chí 4Ds, tôi tìm lại được bài này trong Sent box. Bài này lúc ấy tôi đem gửi qua email cho một người bạn nhân lúc tôi đang chông chênh vui còn em đang chông chênh buồn, thay một lời giải thích "Vì sao anh im lặng" . Im lặng, không phải vì tôi không muốn chạm vào nỗi đau của em. Tôi đã không biết sẽ chạm thế nào cho phải phép. Sự e ngại sẽ sẻ chia không đúng cách làm tôi ngập ngừng. 

Mãi sau này ngồi nghĩ lại, tôi cứ băn khoăn không biết mình đã làm đúng hay sai. Bạn tôi dạo này nhiều người chông chênh quá. Gửi bạn bài này và mong bạn chóng an-bình. Tay tôi đây, bạn cho tôi chạm vào nhé ;) )

-----------------------

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Mátxcơva lại thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói sáng ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ,
Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc ai di ngang, dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai dù cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn.
Ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!
Anh từng ở nơi đâu, từng là người thân nhất
Sao phút này làm bạn cũng không?

Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn...
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời!
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi...

Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thĩ lúc chia ly.
Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa rẫy trong ánh trời lấp loá...
Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả,
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa!...

Tôi ra đi, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với một mình thôi, không cần ai tiễn biệt.
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng trống trải
"Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!"

(Không rõ tác giả, nhưng chắc là từ Nga :">)

*****************

...Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!...

Filed under: Uncategorized No Comments
25Nov/060

Crash! Boom! Bang!

Nhạc thường được nghe theo đợt, giống như bạn bè, cũng thân sơ theo đợt. Khách quan mà thành thân, chủ quan mà thành sơ. Thường vì một dịp nào đó, vì một lý do nào đó, mà một nhóm bài được nghe đi nghe lại hoài, riết không chán, riết người khác phải nghe đến phát khùng, mình vẫn không chán. Chỉ đến khi ngẫu nhiên nghe một người nào đó cũng đang mở bài này, sẽ tự thấy fed up, ngán đến tận cổ, mới thôi. Như đợt này, trong lúc copy hết CDs, mp3s từ CDs vào HDD để dzụt đống CD đi cho gọn, thì tôi phát hiện ra: lâu lắm rồi tôi không nghe Roxette. Lâu lắm không nghe thì giờ nghe! Vậy nên bạn:

1.Đừng vô tình / cố ý cho tôi nghe Roxette! Nghe xong, có khi tôi lại mất mấy năm sau mới có cảm giác " Lâu rồi không nghe Roxette"
2. Tặng quà cho tôi, đừng tặng CDs. Đơn giản vì click click, tụi nó sẽ biến thành Mp3s nằm chễm chệ trong HDD của tôi(nếu đáng nghe), còn cái đĩa thì lần hồi, sẽ mai một, mất, quên, sót. Tôi không chịu trách nhiệm, tôi không nhớ được những gì không ... gắn vào người tôi :D Cái CD duy nhất mà tôi còn giữ được (và còn giữ được dài dài) là "Tình Thúc Giạ - Những câu hò trên sông Hương". Cái này chị Ordy Diệu nhiễm độc cho tôi và theo tôi từ đấy đến giờ. Bạn nghĩ bạn đặc biệt như Diệu hồi đó đối với tôi không? Tôi thì không ... Diệu bây giờ còn chưa chắc nữa là :P
..............
Trừ những gì nghe lần đầu, những lần nghe tiếp theo đều nhắc nhớ tôi về những ký ức vụn vặt gắn liến với những lần nghe trước. Như lúc này đây, Crash! Boom! Bang nhắc nhớ tôi về Christ Church những ngày đông năm 2 nghìn không trăm năm ấy! Nhớ như in lúc đó tôi đang đi bộ một mình từ giảng đường về Ilam Flats, men theo những lối mòn đầy cúc dại li ti nở trắng triền sông Avon, rộng chỉ bằng một bước nhảy trẻ con. Ngay cái lúc tôi chuẩn bị thực hiện cái bước nhảy trẻ con ấy, thì tôi nghe Crash! Boom! Bang.
.....................
Thú thật, lời bài hát chẳng ăn nhập gì với cái khung cảnh lúc ấy, tôi cũng chẳng buồn rầu gì khi nghe cái giai điệu ai oán và bức bối ấy. Chỉ biết là tôi đã ngồi bệt xuống cỏ, tựa lưng vào tường ngôi nhà đang mở Crash! Boom! Bang và nghe mê mỏi đến lúc hết bài thì đứng dậy, phủi đít đi về.
................
Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu vì sao cứ nghe Crash! Boom! Bang thế này, tôi lại nhớ đến cái ô cửa kính màu kem ấy, nhớ đến cái không khí bình yên và ẩm ướt, nhớ đến tiếng nhạc luôn vẳng ra đâu đấy từ những ô cửa không bao giờ khép, ở ngay đây, hay ở trên cao kia. Chẳng có mối liên hệ nào, nhưng tôi nhớ. Nỗi nhớ không lý do, không ngọn ngành...
..................
Lyric của Crash! Boom! Bang đây, bạn đọc mà tưởng tượng được ra cái không khí Christchurch lúc đấy thì bạn ... điên quá :D   Bạn có học được điều gì từ nó không? Tôi thì có đấy: Don't mess with sorrow :)

CRASH - BOOM - BANG
my papa told me to stay out of trouble
"when you've found your man make sure he's for real"
i've learned that nothing really lasts forever
i sleep with the scars i wear that won't heal
they won't heal

cos every time i seem to fall in love
crash! boom! bang!
i find the heart but then i hit the wall
crash! boom! bang!
that's the call that's the game and the pain stays the same

i'm walking down this empty road to nowhere
i pass by the houses and blocks i once knew
my mama told me not to mess with sorrow
but i always did and lord i still do
i'm still breaking the rules
i kick it up
i kick it down

cos every time i seem to fall in love
crash! boom! bang!
i find the heart but then i hit the wall
crash! boom! bang!
that's my real middle-name
it has always been the same
that's the call that's the game and the pain stays the same

i still feel the heat
slowly fallin' from the sky
and the taste of the kissing
shattered by rain
comin' tumblin' from behind
and the wild holy war
i kick it up
i kick it down

and every time i seem to fall in love
crash! boom! bang!
i find the roses dying on the floor
crash! boom! bang!
that's the call that's the game and the pain stays the same
that's my real middle-name
it has always been the same
oh yea oh yea oh yea uh-huh
been the same been the same
it has always been the same

Filed under: Uncategorized No Comments
23Nov/060

Do you see the world through troubled eyes?

Hôm nọ lăn lê bò toài ở nhà K. được nghe lại James Blunt, lâu lắm lắm rồi không nghe. Nghe lại nhớ Phú Quốc, nhớ tàu cánh ngầm, nhớ những mái đầu gục ngủ ngon lành trĩu nặng trên vai bạn. Hồi đó vui quá :) giờ nhìn quanh, đâu đâu cũng ủ dột. Bạn sơ khóc, bạn thân khóc, bạn rất thân cũng khóc, người người hoài nghi - hoài nghi người, hoài nghi mình, hoài nghi cả những giá trị sơ đẳng nhất mà mình đang bấu víu để tồn tại. Nói nhảm chút, giờ bạn đang nghe Cry, muốn gục đầu lên vai bạn không? Cuz' I'm a friend ;)
--------------
"Cry"
       James Blunt

I have seen peace. I have seen pain,
Resting on the shoulders of your name.
Do you see the truth through all their lies?
Do you see the world through troubled eyes?
And if you want to talk about it anymore,
Lie here on the floor and cry on my shoulder,
I'm a friend.

I have seen birth. I have seen death.
Lived to see a lover's final breath.
Do you see my guilt? Should I feel a fright?
Is the fire of hesitation burning bright?
And if you want to talk about it once again,
On you I depend. I'll cry on your shoulder.
You're a friend.

You and I have lived through many things.
I'll hold on to your heart.
I wouldn't cry for anything,
But don't go tearing your life apart.

I have seen fear. I have seen faith.
Seen the look of anger on your face.
And if you want to talk about what will be,
Come and sit with me, and cry on my shoulder,
I'm a friend.
And if you want to talk about it anymore,
Lie here on the floor and cry on my shoulder,
Once again.
Cry on my shoulder,
I'm a friend.

Filed under: Uncategorized No Comments
23Nov/060

How can I not love you

Well, don't know the writer, don't know the artist, don't even have a crappy host to upload the file but the lyric is touching. For you, N, the little girl that let emotion screwed up your day too badly. Learn to let go ...
------
How Can I Not Love You

Cannot touch, Cannot hold, Cannot be together
Cannot love, Cannot kiss, Cannot love each other
Must be strong and we must let go
Cannot say what our hearts must know

Chorus:
How can I not love you
What do I tell my heart
When do I not want you here in my arms
How does one walks away
From all of the memories
How do I not miss you when you are gone

Cannot trip, Cannot share sweet and tender moments
Cannot feel how we feel, Must pretend it's over
Must be brave and we must go on, Must not say
What we no longer long

Chorus:
How can I not love you
What do I tell my heart
When do I not want you here in my arms
How does one walks away
From all of the memories
How do I not miss you when you are gone

How can I not love you

Bridge:
Must be brave and we must be strong
Cannot say what we no longer long

Chorus:
How can I not love you
What do I tell my heart
When do I not want you here in my arms
How does one walks away
From all of the memories
How do I not miss you when you are gone

How can I not love you
When you are gone
-----

FYI, walking an extra mile gives me the artist(s): George Fenton, Babyface, Robert Kraft (1999) and the singer: Joy Enriquez. Right, I'm walking an extra mile. How about you? ... clinging on a pinky illusion?

Filed under: Uncategorized No Comments
22Nov/060

*&^*&^*&^*&^%^$$#%$#

Hôm nay phải nghe "Don't turn around" cả buổi. Trời ạ!
Là An hay là Bình? Sao cứ là An Bình
--------------
DONT TURN AROUND - By Ace of Base
**
If you wanna leave
I wont beg you to stay
And if you gotta go darling
Maybe its better that way
Im gonna be strong
Im gonna do fine
Dont worry about this heart of mine
Just walk out that door
Yea see if I care
Go on and go now but
Dont turn around
Cause youre gonna see my heart breaking
Dont turn around
I dont want you seeing me cry
Just walk away
Its tearing me apart
That youre leaving
Im letting you go
But I wont let you know
I wont miss your arms around me
Holding me tight
If you ever think about me
Just know that Ill be alright
Im gonna be strong
Im gonna do fine
Dont worry about this heart of mine
I know Ill survive
Sure Ill make it through
And Ill even learn to live without you
Dont turn around
Cause youre gonna see my heart breaking
Dont turn around
I dont want you seeing me cry
Just walk away
Its tearing me apart
That youre leaving
Im letting you go
But I wont let you know
I wish I could scream out loud
That I love you
I wish I could say to you
Dont go
As he walks away he feels the pain getting strong
People in your life they dont know whats going on
Too proud to turn around hes gone
Dont turn around
Cause youre gonna see my heart breaking
Dont turn around
I dont want you seeing me cry
Just walk away
Its tearing me apart
That youre leaving
Im letting you go
But I wont let you know
-----------
Chịu không nổi, lại nhớ thời Bình, Minh, Vinh chổng mông, dí tai nghe Ace Of Base trên máy cassette của anh Hiếu, well, nghe được một đoạn thôi, vì đến đó thì ... hết băng, một đoạn bonus. Nhưng như rứa cũng là thỏa mãn cho cái nhu cầu tìm hiểu cái đoạn dạo của chương trình thể thao là ở mô ra :) E cũng mười mấy năm rồi hè ...

Filed under: Uncategorized No Comments
20Nov/060

Vậy thôi …

...
Đi hoang một chút rứa thôi
Chừ về chăm lại khoảng trời con con
...
(Trích: Khi nắng xuyên qua cánh chuồn chuồn - Tác giả: TB)

Filed under: Uncategorized No Comments